We are friends!

Welcome!
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalliPortalli  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Không dám mong được tha thứ

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Lớp trưởng VIP
Lớp trưởng VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 2699
Age : 24
Đến từ : Việt Nam
Câu cửa miệng : Pohand!:D
Job : Học sinh
Registration date : 08/07/2007

Bài gửiTiêu đề: Không dám mong được tha thứ   Tue Jul 31, 2007 8:39 pm

Không dám mong được tha thứ

Chiều nay, Hội trường UBND phường Phương Liên, Hà Nội, đông nghịt người đến dự phiên xét xử diễn viên hài Dương Đức Hiệp (tức Hiệp "Gà") về hành vi tàng trữ trái phép chất ma túy. Bố mẹ, vợ con, anh em và cả chính bị cáo đều nước mắt lưng tròng.

Không khí Hà Nội nóng, oi nồng hơn mọi ngày. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc nhiều người quan tâm đến phiên tòa xét xử Hiệp "Gà". Bố mẹ, em trai và họ hàng của Hiệp đi xe máy từ Hưng Yên lên từ sáng để đợi đến giờ xét xử. Đứng ngoài cổng đợi Hiệp, cả nhà đều nhễ nhại mồ hôi, những đôi mắt vừa ngóng chờ vừa buồn rầu lo âu... Không ai nói gì nhiều dù phóng viên tới tấp hỏi thăm và chụp ảnh. Bởi họ đã cũng đủ đau lòng...

Xe ôtô chở bị can vừa tới, Hiệp "Gà" được công an dẫn ra khỏi xe. Tất cả mọi người chứng kiến đều không khỏi ngỡ ngàng trước sự "đột ngột" thay đổi về thể trạng của Hiệp "Gà". Anh béo trắng và không còn vẻ uể oải, luôn trong tình trạng "vật thuốc" như dạo trước.

Vừa xuống xe, nhìn thấy đồng nghiệp Xuân Bắc, Hiệp gọi to: "Anh Bắc ơi" nhưng dòng người đông đúc đã át tiếng của Hiệp. Xuân Bắc là đồng nghiệp duy nhất đến phiên tòa nghe xét xử nhưng cũng chỉ dự được nửa thời gian, anh cũng không nhận xét gì mà cho rằng "Tất cả mới là bước khởi đầu với Hiệp. Chưa nói trước được gì".

Trước vành móng ngựa, Hiệp đưa tay quệt vội nước mắt. Bố mẹ Hiệp cũng nước mắt đầm đìa vì thương con. Hiệp quay xuống như an ủi bố mẹ, nhìn vợ và đứa con gái mấy tháng nay không gặp.

Bố mẹ Hiệp "Gà" trên gương mặt chứa đầy nỗi đau khổ. Họ tâm sự rằng, việc con trai bị đưa ra trước vành móng ngựa ngày hôm nay là điều không tránh khỏi. Lúc trước, cả hai ông bà cũng biết con mình dính vào ma túy và có khuyên ngăn nhưng một phần ở xa và một phần cũng bởi "vạn sự tại nhân". Ông Hiền, bố Hiệp "Gà" là thương binh hạng hai, từng năm lần bị thương còn vợ ông thì làm nghề nông nên chuyện gần gũi bảo ban con cũng chỉ ở "mức độ".

Mẹ Hiệp thì héo hon, bà cũng không trả lời gì nhiều khi được hỏi, nước mắt lúc nào cũng ngân ngấn. Dù biết con nghiện ngập nhưng gia đình cũng chẳng giúp gì hơn được cho Hiệp. Anh Cường, em trai của Hiệp nói rằng, khi Hiệp bị bắt, làng xóm ở quê bàn tán xôn xao, thậm chí có những lời chỉ trích rất ác ý. Bố mẹ Hiệp không dám đi đâu vì buồn phiền và xấu hổ. Cường nói: "Gia đình biết anh ấy nghiện, đã khuyên răn mãi nhưng anh ấy không bỏ được. Tất cả là ở bản lĩnh của anh ấy chứ cả nhà cũng chỉ làm được đến vậy thôi. Nói là hoàn cảnh cũng không phải vì bao nhiêu người đấy họ có dính vào đâu. Anh ấy tự lao đầu vào, giờ thì phải chịu thôi. Ai cũng mong là sau lần này anh ấy ngộ ra được và từ bỏ ma túy. Tôi không dám nói trước gì cả chỉ hy vọng như thế. Anh ấy nghiện khiến cả nhà khổ tâm lắm rồi".

Vợ Hiệp đưa con gái đến tòa, bé gái 4 tuổi, đôi mắt đen tròn chưa hiểu được bố đang bị xét xử. Tòa đông người, bé thấy sợ và khóc. Tòa yêu cầu đưa cháu ra ngoài khi xét xử Hiệp vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý. Nằm trong vòng tay mẹ Quý, bé ngủ ngon lành dù trời nóng và mồ hôi mẹ ướt đầm khuôn mặt. Hỏi chuyện Quý, chị bảo từ khi Hiệp bị bắt, hai mẹ con xuống ở nhờ nhà chị gái bên Cầu Giấy. Sau đó thuê nhà riêng cũng ở Cầu Giấy và mở hàng tạp hóa, lấy tiền nuôi con. Quý tâm sự: "Những lúc con hỏi bố đi đâu, tôi bảo là bố đi làm. Bé nhớ bố nhưng thấy mẹ nói vậy cũng không gặng hỏi thêm gì nữa. Từ lúc anh Hiệp bị bắt giữ, tôi chỉ được vào thăm vài lần vào thời gian đầu. Đã 2 tháng rồi, hôm nay mới được nhìn mặt anh ấy".

Quý nói Hiệp không phải người mau nước mắt nhưng sống tình cảm và biết quan tâm đến vợ con. Dù nghiện nhưng Hiệp vẫn gửi được tiền về cho bố mẹ và nuôi hai em trai ăn học ở ĐH Văn hóa và Nhạc viện Hà Nội. Thấy chồng trước tòa thế này Quý chỉ mong anh nhận ra được tác hại của ma túy và thay đổi. "Tôi không dám khẳng định là anh ấy có thể từ bỏ hẳn được ma túy vì cái đó phụ thuộc vào ý chí của anh ấy. Nhưng tôi hy vọng, rất hy vọng anh Hiệp sẽ từ bỏ được".

Hiệp có khai trước tòa rằng, anh mới nghiện hơn 1 năm và trước khi bị bắt anh đã cai nghiện được 20 ngày. Thanh Quý, vợ Hiệp cũng xác nhận điều này. Chị nói trong 20 ngày đó luôn theo sát Hiệp, đi diễn cùng và lại cùng Hiệp về nhà nên chắc chắn chồng không dùng ma túy. Thế nhưng trong một lúc không kiểm soát được bản thân, Hiệp lại tìm đến chất trắng chết người này.

Không chỉ người lớn đến xem xử Hiệp "Gà", còn rất nhiều cháu nhỏ cũng tới để được nhìn "thần tượng" của mình. Ngô Hữu Quân, 11 tuổi, học sinh trường Thăng Long, một "fan" của Hiệp "Gà" giãi bày, rất thích các tiểu phẩm hài anh đóng. Bé Quân đứng suốt ở phiên tòa để xin bằng được chữ ký của thần tượng. Lúc phiên tòa kết thúc, bé khóc nức nở vì "nhìn thấy chú Hiệp "Gà" như thế cháu thấy tội quá!".

Khi được chủ tọa hỏi nghiện từ khi nào, Hiệp "Gà" khai: "Bị cáo trong một lần đi chơi khuya về, cơ thể mệt mỏi, có một người bạn nói 'chơi' heroin sẽ giải quyết được việc này. Nhưng trên thực tế, thứ 'ma' này không làm cho bị cáo bớt mệt mỏi. Dù chỉ hút một lần nhưng lý trí không thắng nổi ma túy nên bị nghiện".

Trong thời gian bị tạm giam, Hiệp bảo rằng đã ngấm rất nhiều về tác hại của ma túy, thấy cơ thể khỏe mạnh và tinh thần tốt. Bản thân anh cũng cảm thấy việc bị công an bắt giữ là một cơ hội tốt để anh "tỉnh đòn". "Đây là cơ hội để cách ly với ma túy", Hiệp "Gà" nói. Đứng trước vành móng ngựa, Hiệp luôn nói là có lỗi với gia đình, người thân và cảm thấy xấu hổ vì đã sống thiếu trách nhiệm.

Sau khi xem xét về hành vi, thái độ khai báo thành khẩn và thân nhân, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo 24 tháng tù.

Hỏi cảm giác của ông Hiền khi con trai bị lĩnh án tù 2 năm, dù rất đau lòng nhưng ông vẫn cho rằng đó cũng là hình phạt xứng đáng với Hiệp. "Như thế là được rồi. Thằng Hiệp nó cũng yên ổn mà cải tạo. Chúng tôi cũng yên tâm để lo cho hai đứa em nó học hành nữa". Nước mắt của người cha đã nhiều vất vả lo âu lăn trên đôi gò má gầy gò và đen sạm.

_________________
Một nụ cười bằng mười lần sái quai hàm
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9a8forum.forumvi.com
AiLinh
Lớp phó
Lớp phó
avatar

Nữ Tổng số bài gửi : 1345
Age : 24
Đến từ : 9A8MVLomo_HN
Câu cửa miệng : Ức chế quá !
Job : pupil
Registration date : 09/07/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Không dám mong được tha thứ   Tue Jul 31, 2007 9:06 pm

Ko ý kiến !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Admin
Lớp trưởng VIP
Lớp trưởng VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 2699
Age : 24
Đến từ : Việt Nam
Câu cửa miệng : Pohand!:D
Job : Học sinh
Registration date : 08/07/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Không dám mong được tha thứ   Tue Jul 31, 2007 9:08 pm

Trời ạ!

_________________
Một nụ cười bằng mười lần sái quai hàm
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9a8forum.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Không dám mong được tha thứ   

Về Đầu Trang Go down
 
Không dám mong được tha thứ
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
We are friends! :: Giải trí :: Sự kiện và bình luận-
Chuyển đến